Viên tiên sinh luôn không vui

Viên tiên sinh luôn không vui – Điểm 1/10 (đáng lẽ 0/10 nhưng vớt vát được anh công dù trung khuyển nhưng tánh khá dễ thương và cứ như người tốt duy nhất còn sót lại trên thế giới)

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi (toy xin nhớ mãi cái tên này để toy tránh xa 800 cây số)

Thể loại: chủ thụ, siêu trẻ con hay ghen lồng lộn công x não tàn IQ lẫn EQ cực thấp đạo đức giả thụ

Cặp đôi: Trịnh Thu Dương x Viên Thuỵ

Sau khi đọc tới chương 43, thắc mắc duy nhất đó là mục đích của tác giả viết truyện này để làm gì? 2 bạn nhân vật chính, mục đích đến trái đất để làm gì?

Ko thấy manh, moe, đáng yêu, hài chỗ nào, từ đầu tới chap 43 đọc tới đâu ói máu tới đó.

Bạn thụ luôn mồm nói yêu anh công, ở nhà thì chăm chồng như chăm con, đúng chuẩn vợ hiền, vậy cũng được đi. Nhưng bạn ôn nhu quá, kiểu gặp ai cũng đối xử tốt, bạn có tật mê trai khá điên dại ko phân biệt là ai miễn trai đẹp, từ trợ lý, đồng nghiệp, idol, bác sĩ tới cả thằng nhân viên khách sạn v.v…

Vấn đề là, bạn thụ biết rõ anh công khó chịu. Và bạn thích chọc ghen chồng thế đó.

Mê cứ mê, anh khó chịu kệ mịe anh, tôi mê trai đẹp, nhưng chỉ yêu mình anh. Vâng, từ tác giả đến các comment đều tung hô đức tính này của bạn thụ tới trời, cho rằng chi tiết hài hước muốn chết rồi e thụ sao moe thế???

Từ đầu tới chương toy đọc, toy chỉ thấy 1 chuỗi những câu chuyện liên quan đến sự mê trai khó đỡ của bạn, rồi anh công vật vã đu theo giữ bạn, anh ghen lồng lộn mặc anh, hết người này tới ng khác xuất hiện, bạn vẫn tung ra mọi chiêu trò câu dẫn trai, tạo muôn vàn cơ hội để trai xúm xít quanh mình, sau đó thì mắt nai chớp chớp “dạ em hông biết gì đâu”, ngây thơ vcc.

Thần kinh bạn có vấn đề toy ko nói, nhưng gì cũng có giới hạn thôi. Toy cảm giác như tác giả viết bộ này cùng fan sủng thụ các bạn trình hoang tưởng tự thẩm quá cao. Ở ngoài đời muh có dạng này thật toy nói ko bị chồng quánh cho nâu mắt cũng uổng.

Nói chung đây là ổ mìn kinh hoàng nhất đời đọc đm mà toy đã từng giẫm phải, banh xác, ko còn cái quần che thân… Chỉ vì toy nghe đồn truyện này thụ yêu công trước, công là thẳng và thụ ngoại hình ko nhỏ xinh trắng trẻo.

Sủng thụ đảng chắc thích, nhưng sủng công như toy thì chết ngắt, chết ko kịp ngáp. Toy chưa thấy nv nào “tởm” như bạn thụ này, và toy thề, thể loại hài bựa kiểu đó toy xin kiếu.

Advertisements

12 thoughts on “Viên tiên sinh luôn không vui

  1. Pingback: Danh sách đam mỹ đã đọc | Nhật ký ĐM đã đọc

  2. Pingback: Danh sách đam mỹ đã đọc | Nhật ký ĐM đã đọc

  3. Đọc review của bạn làm mình cảm thấy ít nhất mình không phải là kẻ duy nhất không thích Từ Từ Đồ Chi và cảm thấy dân sủng công nên tránh xa tác giả này :(( Nhưng mình không đọc truyện này mà đọc phải truyện “Dáng vẻ anh thích em đều có”. Trời đất ơi :(( Anh công (Vương Cẩm) trong truyện đó mình thích mê, không biết bạn đọc truyện “An cư lạc nghiệp” chưa? Cách yêu của Vương Cẩm trong “Dáng vẻ anh thích em đều có” rất giống cách yêu của An Cúc Mạch, cũng vì khoảng cách chênh lệch tuổi tác mà luôn nghĩ mình sẽ không phải là người đi đến cuối con đường với người còn lại. Thú thực, lúc đầu mình đọc “Dáng vẻ anh thích em đều có” cũng bởi thấy bóng dáng của “An cư lạc nghiệp”. Nhưng em thụ (Ngạn Dung) thì khiến mình không thích nổi. Có đoạn Ngạn Dung tụ tập với bạn bè của mình, sau đó say rượu và bị bạn thân hôn môi còn bị quay video lại nữa. Sau đó Ngạn Dung về nhà, bọn bạn của ẻm gửi tin nhắn trêu chọc rồi đăng video vào nhóm lớp, Ngạn Cẩm xem được. Hôm sau Ngạn Dung đến lớp biết chuyện, chất vấn là sao lại quay video khi không được ẻm cho phép lại còn cho người ta xem nữa. Chủ yếu là thái độ của thụ làm mình thấy rất buồn cười. Kiểu đó, chơi trò chơi nên thế đó, em say rượu em không làm chủ được đó. Anh không ghen hử? Tại sao anh không ghen? Anh không yêu em hử? Đọc chương đó tên Chia tay, mình còn tưởng là công chia tay thụ wtf là thụ đòi chia tay công :)) xong ảnh phải đi dỗ dành ẻm quay về. Ôi trời, mình thương Vương Cẩm quá chừng :(( Haizz.

    Liked by 1 person

    • Trời ơi huhu nghe bạn kể mà mình tức thèn thụ trog Dáng vẻ muốn lật bàn luôn á, kiểu thụ đó là 1 trong những kiểu thụ mình ghét nhất, riết rồi gặp Từ từ Đồ Chi là mình run lẩy bẩy đổ mồ hôi hột bấm nút x thoát ra ngay huhuhu. M chưa đọc An cư lạc nghiệp bạn ơi, vì mình nghe đồn sau này thụ bỏ đi, rồi thất hứa với công, làm công chờ công buồn, rồi thụ lẳng lơ :(((((, m sợ truyện gì mà công bị thụ làm cho đau lòng lắm, công đau 1 ng đọc như mình đau 10 đó huhu. Bạn đọc rồi có thể spoil cho mình 1 ít được ko? Có thật là vậy ko bạn?
      À cám ơn bạn đã cmt nhé, mình khuyên bạn nếu công khống thì đừng nên nhảy bộ “Viên tiên sinh” này, mìn banh xác luôn đó, nỗi đau ko thể quên của đời đọc đam của mình :((((((

      Like

      • “An cư lạc nghiệp” ý, bộ 1 ngược thụ dữ dội lắm :(( vì thụ cứ nghĩ công yêu người khác, mà đúng là lúc đầu công yêu người khác thật, nhưng sau này công yêu thụ rồi mà thụ lại không biết ấy. Thật ra tác giả dừng bộ 1 thì cũng viên mãn rồi, bộ 2 là sau này của công và thụ. Lúc ở bộ 1 công mới 16 tuổi thôi mà, còn ít tuổi quá. Công thích chạy và thường tham gia các cuộc thi chạy. Vì ít tuổi nên cũng mong trưởng thành nhanh để sóng vai với thụ nên công tham gia rất nhiều cuộc thi ở xa, ít liên lạc với thụ, cũng vì điện thoại đường dài khó khăn nữa. Có lần công đi tham gia chạy ở sa mạc rồi cứu người được TV đưa tin, thụ cũng xem tin trên TV rằng ở đó xảy ra cái gì đấy mình không nhớ nữa nhưng chắc kiểu động đất (?) nên thụ rất lo muốn gọi điện cho công nhưng không liên lạc được. Chắc bạn cũng hiểu cảm giác lo lắng và bất an của thụ 😦 Người mình yêu không liên lạc được mà mình bất chợt nhìn thấy người ấy trên TV, cảm giác khoảng cách địa lý quá xa xôi. Thụ cũng không muốn ràng buộc công, mong công có thể đi theo lý tưởng của mình. Tại thụ nhiều tuổi rồi mà, hơn công 13 tuổi (mình nhớ chính xác, tầm đó) nên cũng hơi nghĩ nhiều về vấn đề chênh lệch tuổi tác. Về vấn đề tuổi tác thì thụ dằn vặt nhiều hơn công, vì thụ nói dối công số tuổi của mình, công chỉ nghĩ hai người chênh nhau vài tuổi thôi, nhưng bản năng vẫn muốn mình đủ xứng đáng đủ trưởng thành với thụ. Sau đó thụ được phân công đến Mỹ công tác thì cũng đi luôn. Mình thấy đoạn xa nhau đó là để tình cảm của hai người càng thêm bền vững phát triển, không phải tự nhiên mà thụ bỏ đi, không phải kiểu làm mình làm mẩy gì cả. Thời gian công chờ ở nhà (hình như 1 năm) cũng là khoảng thời gian công xây dựng sự nghiệp, cũng suy ngẫm thêm về tình cảm của hai người. Chuyện thất hứa chính là chuyện không bao giờ rời xa công đó :)) Còn thụ lẳng lơ thì là hồi chưa biết công thoai =))
        Mình thì không biết thuộc dạng nào, có lúc mình đúng kiểu công khống, có lúc lại đúng kiểu thụ khống. Còn phải tùy xem truyện đó công thụ như thế nào nữa, nhưng nói chung thì mình hướng đến tình cảm bình đẳng, nồng cháy, yêu nhau thắm thiết.

        Liked by 1 person

      • Cám ơn bạn đã review dùm t bộ “An cư lạc nghiệp” nha, đọc xong cmt của bạn tui mới thấy đúng là tình cảm công thụ trong bộ này cần phải được suy nghĩ chín chắn hơn, hướng tới thực tế nhiều hơn chứ ko phải cứ yêu là lao vào nhau. Ko biết việc xa nhau có phải là cần thiết ko, nhưng xa nhau để tạo cơ hội cho 2 người cân nhắc về mối quan hệ của mình thì cũng ok. Tui chưa đọc nên ko biết sao, tui rất sợ người yêu nhiều hơn là công – hầu hết các truyện đều vậy – thì sẽ đau khổ nhiều hơn, mặc dù biết ko nên lấy ra so đo đong đếm như thế. Nghe bạn kể chuyện tui cũng thấy tình tiết có vẻ hơi ngược, chỉ hy vọng kết thúc viên mãn và thụ thật sự 1 lòng 1 dạ yêu công, vậy là đc rồi…
        Bạn chắc thuộc team cân bằng nghiêng về phía sủng công đó :)). Tức là đọc truyện thấy bên nào thiệt thòi nhiều hơn thì có xu hướng muốn đòi lại công bằng cho bên đó :)))), mà đa số toàn công chịu khổ quỳ liếm thụ nên bạn mới sủng công nhiều phải ko haha…

        Liked by 1 person

      • Chắc vậy đó haha, mình không thích chủ thụ hay chủ công mà quá thiên về thụ hoặc công, kiểu đất diễn bị nghiêng hẳn về một người ấy, mình muốn đất diễn cân bằng cơ hehe, nên mình chọn đam cực lắm :(( Mà nhất là team sủng thụ quá đông, nhiều khi không tin nổi review, kiểu góc nhìn khác nhau mà haizz. Dạo này mình chăm đọc QT toàn mấy bộ mới hoàn gần đây bên Trung tích phân thì cao ơi là cao mà đọc chán chết :(( cảm thấy tuyệt vọng với đam ghê.

        Liked by 1 person

      • tui hiểu cảm giác của bạn, nhiều khi thiên về công khống hay thụ khống còn dễ chọn truyện hơn, team cân bằng như bạn khó lắm, kiểu truyện phải có logic tình tiết hợp lý, chứ chủ thụ thì toàn công hy sinh, chủ công thì toàn thụ hy sinh, hiếm có bộ nào tác giả cân bằng 1 chút… Thậm chí định nghĩa hỗ sủng mỗi người cũng khác nhau nữa.
        Tui thì do bị mấy bà tác giả sủng thụ khủng bố tinh thần quá mức, kiểu “thụ phải được sủng vì chịu đau đớn, mất tôn nghiêm nằm dưới”, là tui muốn giết người =)))), lúc đó lôi hết mấy bộ trung khuyển si hán thụ ra nhai đi nhai lại cho đỡ tức T_T

        Like

      • Mình cũng thích si hán thụ nhất luôn đó, chỉ cần là si hán thì ko sợ thụ sẽ đổi tánh hehe. Bạn có đọc Lưu Hương của Sở Hàn Y Thanh chưa? Bộ này dễ thương nhẹ nhàng lắm, mỹ nhân công với tổng tài anh tuấn thụ, thụ si hán thôi rồi, thụ có quá khứ phong lưu là thuần 1 nha, nhưng gặp công thì thành trung khuyển nguyên con, chỉ chịu làm thụ của công, và trong mắt chỉ có công thôi, nâng niu công bảo vệ công hơn báu vật nữa, cute lắm 😀

        Like

  4. Ơn trời mình tìm đc nhà bạn, có trời mới biết m ghét em thụ này đến mức nào 😂😂😂 Mỗi lần vào mấynpage review đam mỹ thấy ai cũng khen ẻm nhân thê, thương chồng, dứt khoát vs người thứ 3 mà m chỉ muốn lật bàn chửi thề thôi 😡😡😡 Yêu chồng bao nhiêu chưa thấy, chỉ thấy gặp trai đẹp là miếng dão chảy dài, m thấy ghê tởm đéo chịu được 😑😑😑
    Btw ghét nhất mấy đứa thụ tốt vs mọi nhà chỉ đéo tốt vs người mình yêu. M đọc bộ Cẩm y vệ của Phi Thiên Dạ Tường cũng k mê nổi em thụ trong đó, tốt vs anh rể đến mức gi làm chị gái cho anh rể vui, thằng kia suýt rape, may là anh công tới kịp 😡😡

    Liked by 1 person

    • hic sorry bạn giờ mình mới lên được wordpress, truyện của Từ Từ Đồ Chi thằng thụ nào cũng bẩn, cả thân lẫn tâm đều bẩn nên fan sủng công ghê tởm lắm bạn ah. Bạn mà ghét thằng viên thụy là level công khống của bạn cũng cao lắm đó <3, vì mình thấy nhiều người sủng công đi rec bộ này khí thế luôn, bó tay…

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s