Thuyết hảo liễu, Hình Ảnh bất ly

3c2e76edd3ce5fef236493c463b0d3d2

Tên truyện: Thuyết hảo liễu, Hình Ảnh bất ly – Điểm: 8/10
Tác giả: Mạc Vọng

Thể loại: hiện đại, chủ công, trọng sinh, huynh đệ song sinh niên thượng, ngược tâm, 2 kết thúc đều HE, ngôi thứ nhất công.

CP: Kỳ Ảnh (công) x Kỳ Hình (thụ)

Truyện rất ngắn, độ dài khoảng 15 chương, ngắn nhưng buồn tê tái các mẹ ạ. 90% là tự sự của anh công, hồi tưởng những kỷ niệm, ký ức về thụ, thời gian ngày xưa đã từng được thụ yêu thương cưng chiều như thế nào. Có thể nói truyện rất buồn, buồn từ bối cảnh đến nội tâm anh công, buồn len lỏi vào từng câu chữ, mình đọc mà xót xa vô cùng, công bị ngược chút chút do anh đau lòng thụ, không khí truyện u ám lắm, nhất là những hồi ức về thụ… chính văn thì HE nhưng tác giả viết thêm 2 PN “một cái kết khác”, nói về toàn bộ câu chuyện mười mấy chương trước chỉ là một cơn ác mộng, khi anh công bừng tỉnh mới đáp lại thụ & HE.

Thụ là em trai sinh đôi cùng trứng với công, từ nhỏ đến lớn đã bám công, sùng bái tôn thờ công, không có công là sống không nổi ấy. Lớn lên thụ nhận ra tình cảm của mình đối với anh trai không đơn giản là tình anh em, thụ yêu công điên đảo bất chấp, độc chiếm dục, công cũng dần chấp nhận thụ nhưng vẫn miễn cưỡng. Mối quan hệ của hai người bị mẹ phát hiện ra, bà trước khi chết đã nguyền rủa chuyện tình cảm của hai anh em sẽ không có kết thúc đẹp. Đúng như thế, trong một lần công đi phỏng vấn xin việc thì bị xe tông chết. Anh trọng sinh vào một cơ thể khác cũng gặp tai nạn. Có điều khi thân xác này tỉnh lại đã là 5 năm trôi qua kể từ ngày công chết đi.

Sau khi trọng sinh, anh luôn dằn vặt, đau đớn khổ sở khi nghĩ về tình cảm sâu đậm của thụ dành cho anh, anh chỉ mong thụ được sống hạnh phúc, anh hy vọng không có anh thì thụ vẫn ổn, tìm được tình yêu khác.

Nhưng hoàn toàn không, thụ sống 5 năm như cái xác không hồn, mỗi ngày thụ đều chờ công ở căn chung cư nơi hai người từng chung sống, ai cũng cho rằng thụ bị điên, khuyên nhủ thụ người chết sẽ không trở về đâu, nhưng thụ vô cùng cố chấp, dù điên cũng được, dù toà nhà chung cư bị giải toả cũng sống chết ở lì đó đợi công về. Thụ bảo rằng “anh ấy sẽ về, anh ấy biết tôi đang chờ, chắc chắn anh ấy sẽ trở về…”

Chứng kiến cảnh đó, công vô cùng đau lòng. Anh chưa bao giờ nói yêu thụ, tình cảm anh dành cho thụ chỉ là tình thân & sự ỷ lại, đến khi chết đi, anh mới nhận ra mình yêu thụ.

Kết thúc HE, chính văn cũng HE nhưng thụ ở bên công với cái xác hiện tại, phiên ngoại HE kiểu công bừng tỉnh trước khi đi phỏng vấn, anh quyết định không đi nữa nên tránh được tai nạn và toàn bộ câu chuyện trước chỉ là cơn ác mộng…

Sủng công đọc được, hành văn hay, bộ này thụ yêu công phát điên, độc chiếm, khúc cuối khi biết công đã trở về, thụ bắt công đi bất cứ đâu cũng phải có thụ theo kể cả đi toalet :)))), nhưng vì truyện buồn quá nên mình ko cho điểm cao.

Ngữ Thanh

Tên truyện: Ngữ Thanh – Điểm 8/10
Tác giả: Tần Quân

Thể loại: hiện đại, chủ công, nguỵ huynh đệ niên thượng, vạn nhân mê mỹ công, huynh khống mặt than thụ, công khống, công dưa không sạch, thụ song khiết, HE.

CP: Vương Ngữ Thanh (công) x Vương Tử Tiền (thụ)

Hồi lúc đầu mình định pass truyện này vì hơi dị ứng với huynh đệ văn, nhưng đọc được vài chương thấy anh công khá thú vị nên quyết định cày đến hết, thuộc tính của công có thể nói là ngạo kiều, lầy, lười, manh, ỷ lại, hay làm nũng :3

Anh công Vương Ngữ Thanh vì muốn bức khỏi gia đình nên đột nhiên bỏ nhà đi tự thân lập nghiệp không một lời từ biệt, việc này khiến cho 2 em trai sinh đôi vốn bị bệnh cuồng anh trai và cha mẹ cảm thấy cực shock, nhất là Vương Tử Tiền – 1 trong 2 đứa sinh đôi mắc bệnh công khống siêu nặng :))

Sau 2 năm bỏ đi biền biệt thì Vương Ngữ Thanh trở thành ông chủ quán bar là 1 chi nhánh do cô bạn thân tên Lý Khiết nhượng lại. Lúc này cũng là thời điểm Vương Tử Tiền tình cờ gặp lại anh trai và cố gắng khuyên nhủ anh trở về bên gia đình. Vương Ngữ Thanh vì đã tạm thành công với cuộc sống tự lập bên ngoài, phần vì nhớ gia đình nên anh chấp nhận về thăm cha mẹ, cũng như nối lại liên lạc với 2 đứa em song sinh.

Nói về Vương Tử Tiền thì bạn thụ này cực kỳ yêu Vương Ngữ Thanh, lúc nhỏ là yêu một cách sùng bái, thích cưng chiều chăm sóc anh mình, là chỗ dựa vững chắc cho anh, lớn lên càng ngày tình cảm phát triển càng sâu đậm, nguy hiểm đến mức không thể khống chế được. Từ khi gặp lại, Vương Tử Tiền tìm mọi cách tiếp cận với anh trai, chăm lo cuộc sống anh từng li từng tí với mục đích làm cho anh chỉ ỷ lại vào mình, khiến anh ko thể sống thiếu mình.

Nhưng Vương Ngữ Thanh vốn không phải ngây thơ tốt đẹp gì, anh là gay vừa vạn nhân mê vừa lầy lội trong mấy mối quan hệ, thích phát tiết thì sẽ tìm trai để phát tiết, nên xung quanh anh không bao giờ thiếu trai. Việc này làm cho Vương Tử Tiền hết sức đau đầu, nhưng bạn khá tự ti nên không dám thổ lộ, chỉ biết âm thầm tự ngược, mặc dù vẫn một lòng một dạ yêu công, sủng công hết mức có thể.

Đoạn giữa truyện là vì tai nạn nên công bị “come out”, sụp đổ hình tượng người anh trai hoàn mỹ trong mắt 2 đứa sinh đôi, tuy nhiên nhờ việc này mà Vương Tử Tiền truy công ác liệt hơn, ghen cũng ác liệt luôn, bạn xù lông với bất cứ ai ve vãn quanh anh mình, nhất là Mộ Dung Kỳ – tên pháo hôi xuất hiện khá dày đặt trong truyện.

Có 2 chi tiết thường hay gặp trong sủng thụ văn nhưng qua bộ này đã bị tác giả “nhào nặn” ra 1 biến thể khác.

Thứ nhất là thụ truy công không được, công có bạn trai (Mộ Dung Kỳ) —> thụ chết tâm bỏ đi, công phải đến trường đứng chờ thụ, tìm thụ về. Đọc khúc này mình hơi cấn, kiểu wtf sao thành chủ thụ rồi??? Nhưng kiên nhẫn thêm 1 đoạn nữa mới biết trong thời gian thụ chết tâm bỏ đi thì có trở về tìm công 5 lần, lần 1 thấy công ôm ấp bạn trai –> đau khổ bỏ đi, lần 2 về thấy công hôn bạn trai –> bỏ đi tiếp :)))), cứ thế 4-5 lần gì đó, số bạn thụ max nhọ :)), khi thụ định về tìm công lần thứ 6 thì công đã tìm thụ rồi, nên trường hợp chết tâm này của thụ mình chỉ thấy mắc cười bomera :))))

Chi tiết thứ hai, thụ vì nghe lời xúi bậy của cô bạn, phương pháp theo đuổi crush là cố tình không bắt điện thoại của công, để công bắt gặp thụ cùng cô bạn ăn bánh ngọt với nhau. Công có vẻ đau khổ nên quẩy 1 trận tưng bừng tan nát thâu đêm trong bar, hỏi ra lý do thì công bảo em ấy sao không rủ mình ăn bánh ngọt mà rủ con bánh bèo đó. Lúc này công cũng chưa xác định yêu (vì đối với công, thụ chỉ là thằng em trai mình luôn dựa dẫm vào thôi), bản thân công chưa chia tay hẳn với tình nhân là Mộ Dung Kỳ, nên dù hơi khó chịu nhưng mình cũng cho qua.

Nói chung là sủng công đọc bộ này được, thụ yêu công lắm, từ thân đến tâm chỉ có công, công là đầu tiên duy nhất và mãi mãi đối với thụ. Sau khi xác định với nhau thì hường phấn tim bay chấp chới, công hoàn toàn ỷ lại vào thụ, làm nũng. Bộ này công chỉ làm top trên giường thôi, còn ngoài ra y như thụ trong mấy bộ đam sủng thụ hl ấy, nhõng nhẽo chảy nước, lùn hơn thụ, tạc mao ngạo kiều, hay mắng thụ, hở chút đòi chia tay :)), đâm chọt người ta mà lại than eo mình đau, chửi thụ cầm thú này nọ :)). Còn thụ thì super trung khuyển, ẩn nhẫn, mặt than, cưng chiều công tận trời, đến mức bóp sẵn kem đánh răng cho mỗi buổi sáng, công chỉ việc cầm lên đánh thôi mà cũng làm mình làm mẩy :))))

À quên, công thụ không phải anh em ruột nên mình cũng đỡ lấn cấn phần nào, đọc tới 2/3 truyện mới biết thụ là con nuôi, thở phào nhẹ nhỏm dễ sợ :))