Na nhất lũ hy vọng

Tên truyện: Na nhất lũ hy vọng (một tia hy vọng ấy) – Điểm: 8.5/10

Tác giả: Thuỷ Mặc Chi Nhân (Phóng Đãng Đích Thao)

Thể loại: chủ công, hiện đại, ngược tra, trước ngược công sau ngược thụ, tra thụ biến trung khuyển, OE chính văn, HE phiên ngoại.

Edit: Super Seme

Ngoài kia có cả tỷ tỷ tỷ bộ chủ thụ tra công biến trung khuyển mà sau khi thụ chết tâm, công hối hận, thì công bị hành cho ra bã, tra tấn chết lên chết xuống, quỳ liếm láp gót giày của thằng thụ để cầu xin tha thứ. Nhưng thụ với bà tác giả cùng nguyên dàn harem của thụ vẫn chỉ hành hành và hành công, rồi mấy độc giả thì đừng tha thứ nó vội, ngược nó thêm nữa ngược chớt cha thằng công đi, ngược công đến vô lý phi logic, ngược đến ko còn ra hình người, ngược đến mấy thùng inox máu chó dội thẳng vào mặt dân sủng công, nhưng thằng thụ vẫn thấy chưa đủ. Thì bộ này cũng giống như vậy, chỉ là đổi lại vị trí công thụ nhưng ko đến nỗi máu chó và tuyệt tình lắm như mấy bộ chủ thụ t đã đọc đâu.

Anh công vừa già vừa xấu vừa có tật ở chân, yêu thầm thụ trong 14 năm, tình nguyện làm con cún ngoan ngoãn của thụ, bảo đi đông không dám đi tây. Sau vài tình tiết thụ cảm thấy nguy cơ mất công thì thụ mới chụ động đưa ra lời đề nghị kết giao, tức là chấp nhận làm người yêu của công. Anh công nghe vậy mừng hết lớn đồng ý ngay, thế là suốt 3 năm sau đó anh ko khác gì thằng ở đợ nhà thụ, nấu cho nó ăn, nhổ lông nách cho nó hầu nó lên trời.

Anh công nghĩ rằng cuối cùng mình đã có bến đỗ, đã tìm thấy tình yêu thích đực suốt quãng đời còn lại. Thế nhưng thằng thụ ko nghĩ vậy, vứt nhẫn công tặng, đem tình cảm chân thành của anh chà đạp dưới chân, hết lần này đến lần khác làm tổn thương anh, trong lúc quen công nhưng ngủ thì vẫn ngủ với gái. Hành động ngủ với gái đó như giọt nước làm tràn ly, anh công cuối cùng cũng nhận ra mình và thụ vốn không có bắt đầu, không thể chung trên 1 con đường :(.

Sau đó… sau đó ko có sau đó… :)))) sau đó là 1 màn chết tâm vô cùng hoành tráng của anh công, còn thụ thì quay ngoắt 360 độ hóa trung khuyển tiện thụ, đu theo anh mọi lúc mọi nơi để năn nỉ cầu xin tha thứ từ lúc này đến hết truyện, qua PN luôn =)))))). NCL sủng công như t đọc rất sướng,  sướng nhất là đến cuối anh công vẫn không yêu lại thụ.

Nếu để ý thì khi đọc bộ “Trọng sinh chi phiên nhiên hối ngộ” của tác giả Tạo Chúc Cầu Minh, sẽ thấy Bành Vũ và Hứa Minh Trạch thỉnh thoảng xuất hiện trong quán bar của Thư Hằng =)))). Ta nói lần đầu tiên đọc đam mà thấy màn cross over dễ thương giữa 2 truyện của 2 tác giả khác nhau, rất thú vị luôn. T đọc bộ này trước nên qua bộ Hối ngộ mới hiểu r cười phá lên. Sẵn đề cử bộ Hối ngộ, thụ tiện ko kém :)))), toàn văn có 3 cp đều là thụ quỳ liếm công, đúng là các tác giả công khống hay chơi với nhau :)))))