Tam thập niên nhất mộng giang hồ

Tên truyện: Tam thập niên nhất mộng giang hồ – Điểm: 8.5/10

Tác giả: Âm Sí Thịnh

Thể loại: cổ trang, nhất công đa thụ, giang hồ, HE 1×5.

Tình trạng: edit hoàn (Linh Nhi – Huyền Linh Cung)

Vài nhận xét:

Nhiều người bảo anh công là lông bông công cũng không đúng. 30 năm trước anh có thân phận vô cùng hiển hách, là giáo chủ của 1 bang phái tà giáo đứng đầu giang hồ lúc bấy giờ. Sau khi anh tỉnh lại từ giấc ngủ 30 năm, thiên hạ đã chia làm 3: chánh phái, tà phái #1 và tà phái #2 cho dễ hiểu. Anh công Hợp Hư này là kiểu vạn nhân mê vì đi đến đâu cũng bị trai mê như điếu đổ, chỉ sau 1-2 lần chịch, ăn đậu hủ, thả dê sàm sở các thứ thì anh đã chiếm được trái tim của rất nhiều em thụ, từ môn phái chánh đạo đến giáo chủ mới của ma giáo, cả thái thượng giáo chủ, rồi tả hữu sứ ma giáo v.v…
 
Trong số các em thụ thì tui thích nhất là Tử Minh, mỗi lần em bị anh chịch xong thì chửi rồi đánh đuổi, rồi lại xót xa & sai người đi theo dõi, thặc khó hiểu :))))), ncl nhất cử nhất động của anh đều ko qua được mắt em. Anh có gặp gì nguy hiểm em đều bất chấp tính mạng lao đi tìm anh cứu anh, dù bị anh “phản bội” bao nhiêu lần trc mắt (hiểu lầm) nhưng em vẫn một lòng một dạ yêu anh. Tui thích nhất đoạn truyện kể về việc em Tử Minh để dành 10 hòm son phấn tặng anh công vì trước đây trong lầu xanh em cứ nghĩ anh công thích trang điểm :))))) “ngươi muốn bao nhiêu ta đều tặng ngươi”, sâu ciuuuuuu…
 
Còn về em thụ Cách Ngạo Sinh, được anh công yêu tương đương Tử Minh thì tui không thích lắm, chắc là vì em make color quá, chính nghĩa chính trực quá, tốt bụng dịu dàng và thích nghĩ cho người khác. Em cũng yêu anh công đấy nhưng tui thích cách yêu điên cuồng hắc ám của bạn tả sứ tà giáo (Tử Minh) kia, có thể vì anh công mà không từ tánh mạng, sẵn sàng giết người vì anh :P, một đen một trắng so với bé Cách Ngạo Sinh :))))
 
Truyện để giải trí tốt, vừa đọc vừa cười sảng khoái, anh công hơi tinh trùng lên não nhưng được cái rất chung thủy với từng vợ ❤️
 
Cho điểm 8.5/10

 

Kiền đa hoà na ta kiền nhi tử

Tên truyện: Cha nuôi cùng các con nuôi – Điểm 9/10

Tác giả: Nhã Mị

Thể loại: chủ công, hiện đại, trọng sinh, nhất công đa thụ, mỹ thụ, tra thụ biến trung khuyển, HE.

Các nhân vật:

Công: Trịnh Liệt

Thụ: Ân Triệu Lan, Tần Trăn, Trác Thư Nhiên, Trịnh Phỉ, (Trịnh Minh Bảo?)

Tình trạng:edit hoàn.

Lảm nhảm:

Vì đã có quá nhiều bài review, cảm nhận về bộ truyện nổi tiếng này rồi, nên tui cũng không nói nhiều về nội dung. Chỉ muốn lảm nhảm một ít về các em thụ (có spoil).

Sau khi anh công trọng sinh, quyết định xoay chuyển tình thế và sống cho riêng mình thì toàn bộ đoạn truyện còn lại sẽ mô tả việc các em thụ hối hận như thế nào, đu bám anh công như thế nào.

Mỗi một em thụ đều có thuộc tính riêng biệt, Ân Triệu Lan là ngạo kiều thụ, Tần Trăn trung khuyển nhu nhược, Trác Thư Nhiên yêu nghiệt tính cách vặn vẹo, Trịnh Phỉ lưu manh độc chiếm.

Trong số 4 em, theo cảm nhận của tui thì có lẽ Tần Trăn và Trịnh Phỉ yêu anh công nhiều nhất, sâu đậm nhất. Phiên ngoại cuối cùng kể về thời gian sau khi anh công chết thì Tần Trăn tự sát, Trịnh Phỉ đau khổ hoá điên. Khi anh công trọng sinh và quá trình “sửa sai” của các em thụ thì nỗ lực nhiều nhất vẫn là Tần Trăn và Trịnh Phỉ.

Tuy nhiên người được anh công yêu nhiều hơn cả là Tần Trăn và Trác Thư Nhiên, này là riêng tui thấy vậy thôi nha. Bởi vì kết thúc truyện là anh công trực tiếp thừa nhận Tần với Trác là “vợ” anh, còn 2 người kia dường như OE cmnr :)))), tui ko tiếc cho Ân Triệu Lan bởi nó đáng bị như vậy, đến cuối cùng chỉ mình nó chấp nhận kiếp chồng chung và công khai theo đuổi anh công một chiều, còn anh có thu nó hay không thì bà tác giả ko nhắc tới, bả cũng ít ác lắm =))))))

Trong suốt truyện thì cái tui thích nhất ko phải là sự khổ sở vật vã của em Ân Triệu Lan (mặc dù thật sự khoái lắm á), nhưng là cách em Tần Trăn từ tra thụ dần hoá trung khuyển để rồi cuối cùng yêu anh công đến hèn mọn, đến bất chấp, kể cả việc đáp ứng bị cưỡng gian nhầm bảo vệ chồng (đọc tới khúc đó tui mún đứng tim, may mà cứu kịp), và suy nghĩ của em kiểu chỉ cần anh để mắt đến em, quan tâm em xíu thôi em cũng đủ hạnh fuck rồi, dù anh có 2-3 bà khác cũng được. Sau này với lời đề nghị của Trác Thư Nhiên, em còn chịu 3P nữa mà, đủ để thấy em yêu anh nhiều đến nhường nào, và đủ để độc giả có thể khoan dung với sự “tra” của em ở đầu truyện :D.

Rồi, tuyệt vời hơn cả, đó là anh công cũng yêu lại Tần Trăn rất nhiều, nếu ko muốn nói là yêu nhất trong 4 vợ :))))). Tần Trăn xứng đáng được hưởng sự dịu dàng che chở, bảo vệ của anh. Càng về sau càng thấy em nhu nhược hẳn đi và hoàn toàn ỷ lại vào anh, ko trách em được, phàm ai quá yêu cũng sẽ trở nên yếu đuối bất lực như vậy. Tui lại rất thích tình yêu kiểu đó của Tần Trăn ❤️

Đây là bộ đa thụ đầu tiên tui đọc hết trọn vẹn đến câu chữ cuối cùng. Tác giả cũng thật công bằng khi cho em ngạo kiều bị phũ nhiều nhất, em trung khuyển thì được yêu nhiều nhất. Thành thử lúc đọc luôn có cảm giác sảng khoái và thoả mãn, ko ít ngọt ngào. Nhiều ng thích Trịnh Phỉ nhưng riêng tui thấy anh công đối với Trịnh Phỉ chỉ có tình cha con, miễn cưỡng chấp nhận em nó chỉ vì em quá hung hãn trên giường :))))))). Cho nên thụ tui yêu thích nhất vẫn là Tần Trăn :).

Cho điểm 9/10 ❤️