[Review] Hồ ly báo ân – Đại Vĩ Ba Hồ Ly

Tên truyện: Hồ ly báo ân – Điểm 9/10

Tác giả: Đại Vĩ Ba Hồ Ly

Link đọc: https://my.w.tt/UiNb/GSn0pub44N

Thể loại: hiện đại, chủ công ngụy nhược thật cường công x chiếm dục cường thụ, có H cả cam tề lẫn truyền thống, có kịch tình, HE nhất công lưỡng thụ. Có tình tiết huyền thoại: công tâm như tro tàn bỏ đi, thụ truy quằn quại (không ngược tâm công nhưng ngược tâm 2 thằng thụ xì khói 🤣)

1 con hồ ly xinh đẹp hóa thành người làm trợ lý cho ân nhân của mình vốn là minh tinh màn bạc. Nhưng mục đích báo ân của bé ly chưa biết có thành hay không thì đã bị hết thụ này đến thụ khác đè ra dùng cúc hoa ăn sạch sẽ 🤣🤣🤣 (mr ân nhân không phải thụ nha)

Điểm cộng: truyện có vô số manh điểm (đối với tui), 2 thụ đều truy công sủng công. Thụ 1 là kim chủ, độc chiếm dục cực cường, hầu như dùng vũ lực và biện pháp mạnh để ép công ở bên mình, ghen lên cái là trói tay công tuột quần giếp giếp giếp ===> sau đó bị ngược tâm tàn tạ, cuối cùng nhận ra bản thân đã yêu người ta sai cách. May thay vẫn còn cứu vãn kịp, công vẫn cho anh cơ hội theo đuổi lại từ đầu. Thụ 2 là bạn xoạc dạo kiêm anh trai mưa của công, cậu này tui không thích bằng thụ 1 vì ngoan hơn, không giam cầm bắt ép công như thụ 1 =))))), song tình yêu của cậu ý dành cho công cũng sâu sắc mãnh liệt không kém anh kim chủ kia, chống lại cả cha ruột mình nhằm bảo vệ công. Trong truyện có đoạn tui siêu thích đó là công xoạc thụ 2, còn thụ 1 đau đớn đứng chờ ngoài cửa nghe tiếng phẹp phẹp mà tan nát cõi lòng :))))). Tui cảm giác công thừa nhận thụ 1 nhiều hơn thụ 2, túm cái quần lại là cả 2 thụ đều lần lượt được công cho nếm mùi “xanh biếc trên đỉnh đầu”, đồng cỏ bao la cò bay thẳng cánh, ngựa phi mỏi giò =))))))

Thôi thì kết truyện cũng HE, công đều nhận cả 2 thụ, công chính giữa, 1 thụ nắm tay 1 thụ ôm eo, 3 bạn trẻ hạnh phúc đi về hướng mặt trời lặn (2 thụ gà bay chó sủa lẫn nhau).

Chuyện quan trọng nói thêm lần nữa: truyện này ngược tâm thụ bao phê, ngược rất đã 🤣🤣🤣. Thụ 1 bị ngược nhiều hơn thụ 2. Còn công chỉ bị ngược thân khúc đầu vì trầy cu thôi, đến cuối công vẫn không yêu thằng nào, nhưng nhận thì có nhận 🤣.

Điểm trừ: độ dài truyện ngắn đến mức đau lòng, chỉ có 40 ngàn chữ 😣

Chấm điểm: 9/10, đọc xong cảm thấy yêu đời, tâm hồn khoan khoái ❤

Advertisements

[Review] Ánh sáng của tàn tro (Dữ quang đồng trần) – Lý Truyền Ngôn

Đừng để í cái tựa thuần Việt, tui chém đóa 🤣🤣🤣

Tên truyện: Dữ quang đồng trần

Tác giả: Lý Truyền Ngôn

Thể loại: chủ công, hiện đại, vạn nhân mê mỹ cường công, ngoan độc bá đạo đại boss cường thụ, máo chó tạt ướt mặt, ngược tất cả các nhân vật có trong truyện, kết 1×1 HE. CP với Trịnh tiên sinh.

Có tra thụ, có trọng độ ngược công, có đổi thụ, có chơi tập thể (công x 2 thụ qua đường), không phản công.

Ta nói cái truyện này chắc gom góp đủ hết mọi tình tiết thể loại của phim bộ Đài Loan, Hàn Quốc, Ấn Độ, Hồng Kông, I rắc cộng lại =)))))), đủ mọi cung bậc cảm xúc ngọt ngào ấm áp đến đau khổ dằn vặt, tiếc nuối, có những đoạn rơi nước mắt buồn thê thảm mà cũng có những đoạn làm tui hạnh phúc tột cùng, không biết Lý Truyền Ngôn ăn giống gì mà viết truyện hay đến thế…

Công khống có thể yên tâm vì đoạn sau truyện công đếch yêu bố con thằng nào, công từ yêu N thằng chuyển sang N thằng yêu công nói vậy là mọi người hiểu rồi đó 🤣🤣🤣

Ncl toàn bộ câu chuyện, công bị ảnh hưởng nhiều nhất là bởi 3 thằng: Lợi Kiếm (tra thụ), Thẩm Nghiệp (bạch nguyệt quang của công, kẻ ác nhất truyện, thằng này straight nên chả phải thụ của công đâu) và Trịnh Viêm (thụ chính quy, tác giả ưu ái gọi là Trịnh tiên sinh)

Công là Trác Dữ Trần, yêu Lợi Kiếm bằng cả trái tim nhưng bị nó khinh thường ghét bỏ sỉ nhục chửi bới, Lợi Kiếm là ông chủ công ty cung cấp vệ sĩ & đòi nợ, bé công làm việc dưới trướng nó (bởi vì yêu). Ngày kia 1 thằng đàn em của Lợi Kiếm lỡ tay địt tình nhân của ông trùm đại boss thế giới ngầm toàn cõi Trung Quốc. Lợi Kiếm sợ teo trứng nhưng không tự mình đi năn nỉ lại sai bé công nhà ta dấn thân vào hang ổ cọp để… xin đại boss kia tha thứ cho đàn em mình. Thế là Trác Dữ Trần bất đắc dĩ phải đi, một chàng trai đạm mạc thanh khiết không bia rượu chưa từng gái gú trai gù giờ đây vô tình bị đưa đẩy vào 1 thế giới tối tăm ác nghiệt, mà đứng đầu thế giới ấy là Trịnh tiên sinh, cao cao tại thượng quyền lực ngập trời một tay khuynh đảo cả Bắc Kinh. Trịnh tiên sinh ngang ngược tàn nhẫn không việc ác nào là không làm, ngay cả Lợi Kiếm cũng phải e dè vài phần.

Rồi thằng ngu Lợi Kiếm chỉ vì 1 tên đàn em lóc cóc ké đã 2 tay dâng mỹ nhân cho Trịnh tiên sinh, hành động mà khiến nó phải ân hận cả đời trong rất nhiều năm sau này.

Trở lại Trịnh tiên sinh, ban đầu đối với bé công chỉ là muốn chơi đùa vờn bắt 1 chàng trai mang dáng vẻ lạnh nhạt kiên cường. Về sau không biết từ lúc nào anh bỗng trong vô thức trở nên lo lắng, để tâm, đau lòng khi Dữ Trần xảy ra chuyện, dằn vặt khi lỡ lời, nhớ nhung tràn ngập. Và đem lòng yêu Dữ Trần là điều anh chưa bao giờ ngờ đến.

Với sự ngạo mạn và vị thế vốn có của mình, Trịnh tiên sinh cướp đoạt trắng trợn Dữ Trần từ tay Lợi Kiếm. Khi Lợi Kiếm triệt để mất đi Dữ Trần mới cuống cuồng nhận ra, cái đứa mình hành hạ hằng ngày hồi xưa mới đúng là chân ái. Có không giữ, mất đừng tìm, từ đây tác giả ngược tâm Lợi Kiếm bôn lành bung chuối, ngược thê thảm… ngược suốt 200 ngàn chữ qua tận phiên ngoại…

Công có bạch nguyệt quang là thằng suxvat Thẩm Nghiệp vô cùng ác ôn, nhưng yên tâm 1 tay Trịnh tiên sinh và cả Lợi Kiếm nữa sẽ thổi bay thằng đó. Mà tình yêu của Trịnh tiên sinh dành cho công quá lớn, anh sủng công vô pháp vô thiên, làm mình cắn răng bỏ qua cái lôi cực kỳ nhức nhối trong truyện này, đó là thằng Thẩm Nghiệp suxvat quá mức tưởng tượng, thứ mất dạy ché đỏ, không biết dùng từ nào để chửi nó luôn 😢. May mà cuối truyện nó có kết cục max thê thảm.

Giữa truyện có 1 chậu máu chó đó là Trịnh tiên sinh mất trí nhớ, rời khỏi công định kết hôn với phụ nữ. Công chờ đợi 2 tháng, xách đít lên đi tìm. Lúc này công qua lại với Lợi Kiếm, xxx Lợi Kiếm kêu tên Trịnh Viêm =))))), sau đó công bị xe đụng mất trí nhớ nặng hơn rất nhiều so với Trịnh, cùng lúc Trịnh lấy lại trí nhớ đau lòng nhìn công rơi vào tay Lợi Kiếm. Lợi Kiếm mang công đi khắp nơi trên địa cầu hang cùng ngõ hẹp để trốn Trịnh tiên sinh. Nhưng Trịnh tiên sinh là ai cơ chứ, lấy lại trí nhớ rồi thì mục tiêu cả đời của anh là đoạt về mỹ nhân. Hai kẻ si tình cứ thế quay cuồng xung quanh Dữ Trần, kẻ truy người đuổi, có bạo lực, có lừa lọc gian dối… đương nhiên người chiến thắng là Trịnh tiên sinh, vì dù mất trí nhớ, nhưng Dữ Trần vẫn theo bản năng bị hút về đại thụ của đời mình.

Về mức độ sủng công thì khỏi lo, Trịnh tiên sinh yêu thương chiều chuộng công hết lòng, bưng trong tay sợ nát, ngậm trong miệng sợ tan (dù đầu truyện anh rất hổ báo), chỉ cần công nhăn mặt là anh tuột quần quỳ gối trên bản bo mạch điện tử để xin lỗi công, đi đứng cũng ẵm bồng công, ở nhà thì ôm ấp, ăn thì nhai nát thức ăn rồi mớm cho công, 2 bạn này trao đổi nước miếng rất là phê luôn :)))))

Mà mình mắc cười cái đoạn cha của Trịnh tiên sinh cãi lộn ỏm tỏi với thằng con vì ổng tưởng con ổng cưỡng bức trai nhà lành =)))).

Tỷ lệ tình yêu tầm 95/5, sau công mất trí nhớ nên đương nhiên đoạn tình cảm với Trịnh tiên sinh bị quên sạch, Trịnh phải yêu lại từ đầu, công thỉnh thoảng ban cho 1 dấu hiệu rằng bạn cũng thích Trịnh tiên sinh nhưng không nhiều… Tóm lại truyện này là 1 trong những cực phẩm best of the bestest lòng mình, đọc xong hơn 200 ngàn chữ cứ lâng lâng mãi, cốt truyện quá hay, tình tiết quá máu chó vận hành liên tục không ngừng nghỉ, coi chương này phải coi tiếp chương kế xem diễn biến thế nào, bất ngờ bất ngờ y như phim. Thực sự rất hâm mộ Lý Truyền Ngôn đã dẫn dắt mình qua mọi khía cạnh của cảm xúc.

Rất muốn cho 10 điểm nhưng vì thồn lằng Thẩm Nghiệp nên còn 9.5 điểm. Quá hay, quá tuyệt vời… 😢

[Review] Tình địch, Lâu Lan nữ vương ☠️

Tên truyện: Tình địch, Lâu Lan nữ vương

Tác giả: Mộng Y 1

Thể loại: chủ công, hiện đại, pháp y đạm mạc luyến thi phích công x si tình luật sư thụ, thụ truy công, HE.

Bạn công nhà ta có niềm đam mê bất tận đối với xác chết, cho nên dù thụ bỏ ra bao nhiêu năm tháng truy đuổi chăm sóc công, công vẫn đặt… xác chết lên hàng đầu 🤣🤣🤣

Chỉ cần nơi nào bốc mùi xác chết, 2 giây sau là có mặt bé công, toàn truyện lúc nào cũng thấy công rời khỏi thụ đi theo tiếng gọi của “Lâu Lan nữ vương” 👻, bỏ mặt thụ miệt mài truy phu… à, công thụ xác định tình cảm với nhau từ đầu rồi đóa…

Cuối truyện, thụ vì chuyện gia đình nên không theo công nữa, mà công cũng đếch care, nếu công care là mình drop mẹ truyện ràu :)))), xử lý việc nhà xong, thụ lại tiếp tục về bên công thể hiện vai trò dâu hiền vợ đảm, giỏi việc nước dâm việc nhà 👻. Còn công… không thay đổi, nhất tử thi nhì mới là thụ, HE.

Truyện dài có 7, 8 chương, hành văn trong sáng súc cmn tích, dễ thương, đọc giải trí được chứ mình không cảm xúc gì nhèo. Vì bé công chả thấy yêu thích thụ sâu sắc lắm, cũng không thể hiện tình cảm, ít quan tâm thụ, mình quăng luôn 8/10 điểm 🤣🤣🤣. Gút gióp đó nàng Mộng Y 1 😂

[Review] Nhất đổ khuynh tình – Diệp Tiểu Tịch

fb_img_1506957892773584458789.jpg

Tên truyện: Nhất đổ khuynh tình – Điểm 10/10

Tác giả: Diệp Tiểu Tịch

Thể loại: chủ thụ, hiện đại, cường công cường thụ, niên thượng, thụ truy công, ăn chơi trác táng phong lưu dưa bẩn phú nhị đại thụ, nghiêm nghị khó tính chững chạc đối ngoại ôn nhu đối thụ ngạo kiều ghét bỏ đại thúc công, thụ truy công, HE.

Link đọc truyện: Click here

Nội dung sơ lược: (có spoil)

Chủ thụ nha mấy má. Thụ bộ này max trẩu, vì 1 lời cá cược bâng quơ với lũ bạn mà quyết tâm đem công lên giường đè công ra thông.

Lên đc giường nhưng kẻ bị thông không phải là công mà là thụ. Hơn nữa còn bị thông rất tàn bạo =.=

Kế đến thụ từ từ sa vào lưới tình của công, đánh cược là giả nhưng tình là thật.

Công có vợ và con trai 8 tuổi, cưới nhau vì chính trị, bà vợ cũng cực phẩm lắm chứ không phải dạng vừa. Vợ đào mỏ không chăm bé còn qua lại với người tình, anh công đang tìm cách ly hôn thì gặp thụ. Thụ vận dụng 1800 công lực & chỉ số thông minh để giúp công li dị đc bà vợ rồi leo lên chính thất.

Tháng ngày trôi qua, thụ truy công mòn mỏi, yêu công càng lúc càng sâu đậm, yêu đến tận xương tủy, vứt bỏ tất cả tôn nghiêm gia tài gia đình gì gì đó để… theo trai.

Thời điểm thụ sắp đạt thành chánh quả thì có thằng nói công biết thụ tiếp cận công chỉ vì đánh cược…

Mình sẽ không spoil nữa, nội dung tiếp theo rất hay, hấp dẫn, đầy cao trào, một chút cẩu huyết làm gia vị, kết cục viên mãn 1 nhà 3 người đầm ấm. Kẻ ác là bà vợ phải trả giá.

Cảm nhận cá nhân của mình sau khi đọc hết 65 chương truyện là: thỏa mãn, thỏa mãn, thỏa mãnnnnn.

Lúc đầu thấy công lịch lãm ôn nhu, mình cứ nghĩ anh yêu thụ rồi tình yêu sẽ lớn dần theo thời gian. Vừa coi vừa phải nhìn lại tag thụ truy công để yên tâm :)))). Thực chất tình cảm của công dành cho thụ giống như … 1 đường thẳng đi xuống. Đầu truyện thì quan tâm, giữa truyện thì ngạo kiều, trốn tránh thụ, cuối truyện là đấm rụng răng, ghét bỏ xua đuổi :)))). Với 1 bộ chủ thụ thì vụ này khá mới mẻ đó nha mấy má.

Còn về phía thụ, tình cảm của nó dành cho công là 1 đường dốc đứng từ thấp lên cao bất ngờ và lên vút vút vèo vèo đến vô tận. Thụ yêu công sâu sắc, mãnh liệt, điên vì tình tê dại vì trai. Nấu ăn giặt giũ lau nhà cọ toilet 1 tay thụ hầu hạ công hết. Thụ còn là bình giấm chua di động, tay ko quánh văng mấy tình địch luôn.

Gần cuối tuyệt vọng quá thụ cắt cổ tay tự tử, nhưng công thấy vậy kêu “muốn chết thì đi chỗ khác chết, đừng làm bẩn chung cư tao”. Thụ cắt tay xong hối hận phải tự kêu xe cứu thương, tự đến bệnh viện. Vết thương lành rồi thụ vực dậy truy công tiếp, cưa muốn mòn dái mà công vẫn không đổ, hun công bị công đấm phụt máu mũi, ăn cắp quần lót công hít lấy hít để, lúc công đi ỉa thụ ghiền đến mức rình bên ngoài cửa WC để nghe tiếng thánh thót của từng cục kít tuôn rơi… e hèm còn nhiều lắm…

Mà đọc tới cuối mình còn hoang mang về tình cảm của công, ủa vậy anh thấy nó làm trâu làm ngựa cho cha con anh, nên anh để nó ở lại… HE ghê luôn. Tỷ lệ tình yêu chắc 99/1 (thụ bỏ ra 99). Nguyên truyện đã ngược thụ rồi. Đoạn cuối công còn tìm hiểu định kết hôn với bà cô giáo, lại ngược thụ thêm 1 đoạn banh xác :)))))). Ta nói chưa thấy thằng thụ nào truy phu mà mệt mỏi trầy vi tróc vẩy như thằng này 🤣🤣🤣

ĐIỂM 10/10 vì mình hoàn toàn không thấy lôi, trái lại manh tràn trề như nước lũ… ấn tượng sâu suck…