[Review] Ánh sáng của tàn tro (Dữ quang đồng trần) – Lý Truyền Ngôn

Đừng để í cái tựa thuần Việt, tui chém đóa 🤣🤣🤣

Tên truyện: Dữ quang đồng trần

Tác giả: Lý Truyền Ngôn

Thể loại: chủ công, hiện đại, vạn nhân mê mỹ cường công, ngoan độc bá đạo đại boss cường thụ, máo chó tạt ướt mặt, ngược tất cả các nhân vật có trong truyện, kết 1×1 HE. CP với Trịnh tiên sinh.

Có tra thụ, có trọng độ ngược công, có đổi thụ, có chơi tập thể (công x 2 thụ qua đường), không phản công.

Ta nói cái truyện này chắc gom góp đủ hết mọi tình tiết thể loại của phim bộ Đài Loan, Hàn Quốc, Ấn Độ, Hồng Kông, I rắc cộng lại =)))))), đủ mọi cung bậc cảm xúc ngọt ngào ấm áp đến đau khổ dằn vặt, tiếc nuối, có những đoạn rơi nước mắt buồn thê thảm mà cũng có những đoạn làm tui hạnh phúc tột cùng, không biết Lý Truyền Ngôn ăn giống gì mà viết truyện hay đến thế…

Công khống có thể yên tâm vì đoạn sau truyện công đếch yêu bố con thằng nào, công từ yêu N thằng chuyển sang N thằng yêu công nói vậy là mọi người hiểu rồi đó 🤣🤣🤣

Ncl toàn bộ câu chuyện, công bị ảnh hưởng nhiều nhất là bởi 3 thằng: Lợi Kiếm (tra thụ), Thẩm Nghiệp (bạch nguyệt quang của công, kẻ ác nhất truyện, thằng này straight nên chả phải thụ của công đâu) và Trịnh Viêm (thụ chính quy, tác giả ưu ái gọi là Trịnh tiên sinh)

Công là Trác Dữ Trần, yêu Lợi Kiếm bằng cả trái tim nhưng bị nó khinh thường ghét bỏ sỉ nhục chửi bới, Lợi Kiếm là ông chủ công ty cung cấp vệ sĩ & đòi nợ, bé công làm việc dưới trướng nó (bởi vì yêu). Ngày kia 1 thằng đàn em của Lợi Kiếm lỡ tay địt tình nhân của ông trùm đại boss thế giới ngầm toàn cõi Trung Quốc. Lợi Kiếm sợ teo trứng nhưng không tự mình đi năn nỉ lại sai bé công nhà ta dấn thân vào hang ổ cọp để… xin đại boss kia tha thứ cho đàn em mình. Thế là Trác Dữ Trần bất đắc dĩ phải đi, một chàng trai đạm mạc thanh khiết không bia rượu chưa từng gái gú trai gù giờ đây vô tình bị đưa đẩy vào 1 thế giới tối tăm ác nghiệt, mà đứng đầu thế giới ấy là Trịnh tiên sinh, cao cao tại thượng quyền lực ngập trời một tay khuynh đảo cả Bắc Kinh. Trịnh tiên sinh ngang ngược tàn nhẫn không việc ác nào là không làm, ngay cả Lợi Kiếm cũng phải e dè vài phần.

Rồi thằng ngu Lợi Kiếm chỉ vì 1 tên đàn em lóc cóc ké đã 2 tay dâng mỹ nhân cho Trịnh tiên sinh, hành động mà khiến nó phải ân hận cả đời trong rất nhiều năm sau này.

Trở lại Trịnh tiên sinh, ban đầu đối với bé công chỉ là muốn chơi đùa vờn bắt 1 chàng trai mang dáng vẻ lạnh nhạt kiên cường. Về sau không biết từ lúc nào anh bỗng trong vô thức trở nên lo lắng, để tâm, đau lòng khi Dữ Trần xảy ra chuyện, dằn vặt khi lỡ lời, nhớ nhung tràn ngập. Và đem lòng yêu Dữ Trần là điều anh chưa bao giờ ngờ đến.

Với sự ngạo mạn và vị thế vốn có của mình, Trịnh tiên sinh cướp đoạt trắng trợn Dữ Trần từ tay Lợi Kiếm. Khi Lợi Kiếm triệt để mất đi Dữ Trần mới cuống cuồng nhận ra, cái đứa mình hành hạ hằng ngày hồi xưa mới đúng là chân ái. Có không giữ, mất đừng tìm, từ đây tác giả ngược tâm Lợi Kiếm bôn lành bung chuối, ngược thê thảm… ngược suốt 200 ngàn chữ qua tận phiên ngoại…

Công có bạch nguyệt quang là thằng suxvat Thẩm Nghiệp vô cùng ác ôn, nhưng yên tâm 1 tay Trịnh tiên sinh và cả Lợi Kiếm nữa sẽ thổi bay thằng đó. Mà tình yêu của Trịnh tiên sinh dành cho công quá lớn, anh sủng công vô pháp vô thiên, làm mình cắn răng bỏ qua cái lôi cực kỳ nhức nhối trong truyện này, đó là thằng Thẩm Nghiệp suxvat quá mức tưởng tượng, thứ mất dạy ché đỏ, không biết dùng từ nào để chửi nó luôn 😢. May mà cuối truyện nó có kết cục max thê thảm.

Giữa truyện có 1 chậu máu chó đó là Trịnh tiên sinh mất trí nhớ, rời khỏi công định kết hôn với phụ nữ. Công chờ đợi 2 tháng, xách đít lên đi tìm. Lúc này công qua lại với Lợi Kiếm, xxx Lợi Kiếm kêu tên Trịnh Viêm =))))), sau đó công bị xe đụng mất trí nhớ nặng hơn rất nhiều so với Trịnh, cùng lúc Trịnh lấy lại trí nhớ đau lòng nhìn công rơi vào tay Lợi Kiếm. Lợi Kiếm mang công đi khắp nơi trên địa cầu hang cùng ngõ hẹp để trốn Trịnh tiên sinh. Nhưng Trịnh tiên sinh là ai cơ chứ, lấy lại trí nhớ rồi thì mục tiêu cả đời của anh là đoạt về mỹ nhân. Hai kẻ si tình cứ thế quay cuồng xung quanh Dữ Trần, kẻ truy người đuổi, có bạo lực, có lừa lọc gian dối… đương nhiên người chiến thắng là Trịnh tiên sinh, vì dù mất trí nhớ, nhưng Dữ Trần vẫn theo bản năng bị hút về đại thụ của đời mình.

Về mức độ sủng công thì khỏi lo, Trịnh tiên sinh yêu thương chiều chuộng công hết lòng, bưng trong tay sợ nát, ngậm trong miệng sợ tan (dù đầu truyện anh rất hổ báo), chỉ cần công nhăn mặt là anh tuột quần quỳ gối trên bản bo mạch điện tử để xin lỗi công, đi đứng cũng ẵm bồng công, ở nhà thì ôm ấp, ăn thì nhai nát thức ăn rồi mớm cho công, 2 bạn này trao đổi nước miếng rất là phê luôn :)))))

Mà mình mắc cười cái đoạn cha của Trịnh tiên sinh cãi lộn ỏm tỏi với thằng con vì ổng tưởng con ổng cưỡng bức trai nhà lành =)))).

Tỷ lệ tình yêu tầm 95/5, sau công mất trí nhớ nên đương nhiên đoạn tình cảm với Trịnh tiên sinh bị quên sạch, Trịnh phải yêu lại từ đầu, công thỉnh thoảng ban cho 1 dấu hiệu rằng bạn cũng thích Trịnh tiên sinh nhưng không nhiều… Tóm lại truyện này là 1 trong những cực phẩm best of the bestest lòng mình, đọc xong hơn 200 ngàn chữ cứ lâng lâng mãi, cốt truyện quá hay, tình tiết quá máu chó vận hành liên tục không ngừng nghỉ, coi chương này phải coi tiếp chương kế xem diễn biến thế nào, bất ngờ bất ngờ y như phim. Thực sự rất hâm mộ Lý Truyền Ngôn đã dẫn dắt mình qua mọi khía cạnh của cảm xúc.

Rất muốn cho 10 điểm nhưng vì thồn lằng Thẩm Nghiệp nên còn 9.5 điểm. Quá hay, quá tuyệt vời… 😢

Advertisements

[Review] Bình Cửu – La Bốc Tang

Tên truyện: Bình Cửu – Điểm 8.5/10

Tác giả: La Bốc Tang

Thể loại: cổ trang, chủ công, đạm bạc cường công x chiếm hữu dục đế vương cường thụ, trước ngược công sau ngược thụ, công cực kỳ khổ bức, HE.

Truyện không dành cho thâm độ công khống!!

Nửa đầu công bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, có thể nói là trọng độ ngược công.

Hai người đến với nhau đều có mục đích riêng. Công vì tìm thuốc cứu em gái mà giấu thân phận cam chịu làm tùy tùng kiêm tạp dịch cho thụ, thụ lợi dụng võ công tuyệt thế của công để leo lên ngôi vị hoàng đế.

Tuy nhiên, người động tâm trước là công chứ không phải thụ, đó cũng chính là điều thụ muốn trong khi sử dụng công, thụ dùng công như 1 bàn đạp nhằm đạt được mục đích.

Nhưng âm mưu rồi cũng lộ ra, công đánh đổi chân tâm mình chỉ để nhận được 1 sự thật phũ phàng, thụ không hề yêu mình, đó cũng chính là lúc công buông xuôi tất cả, để mặc cho vạn tiễn xuyên tâm, rớt sông chết đuối, chết trước thụ.

Sau khi công chết, thụ đau đớn bàng hoàng nhận ra giang sơn chẳng là gì nếu không có công. Lúc này thụ đã làm hoàng đế, và bắt đầu cuộc sống đau khổ tột cùng, cô đơn, gầy rộp trơ xương, mất ngủ, ho lao, hàng đêm ôm kiếm công nức nở “Bình Cửu, ta không ngủ được…”

Thụ vẫn lật tung trung nguyên tìm công với hy vọng cái xác mình vớt được không phải của công. 4 năm sau ông trời thương thụ cho thụ nhìn thấy công, nhưng công đã dịch dung, và thụ phát hiện công chỉ giả chết nhằm trốn thoát mình.

Yêu thương, thù hận, điên tiết, thụ quyết truy công lại từ đầu nhưng truy đến hộc máu mồm vẫn không thể cứu vãn trái tim đã lạnh ngắt của công.

Một người tuyệt vọng theo đuổi, người còn lại tìm mọi cách trốn tránh, bất kể là giả chết, dịch dung, thay đổi thân phận… chỉ để thoát khỏi thụ. Nhưng với sự chiếm hữu dục rất mạnh của thụ cộng sự ưu ái từ ông trời mà công thụ lại về bên nhau. Nhưng mình không còn thấy ở công có nhiều tình yêu dành cho thụ nữa, bên thụ vì trách nhiệm và trốn không nổi… có lẽ vậy.

Lôi: nửa đầu ngược công cực kỳ thê thảm… công nấu cơm cho thụ (đm tại đế thụ mà, có biết làm con kẹt gì đâu)

Manh: ngược tâm thụ rất phê, ngược quằn quại trong thời gian dài, gặp lại công sau ngần ấy năm xa cách vẫn còn ngược tiếp, thụ bỏ giang sơn vì công, thụ bá đạo chiếm hữu dục rất mạnh, công không lụy thụ, công buông bỏ khá tuyệt tình, trốn tránh thụ cũng rắc tận cmn tình 🤣

Lan Sênh – Ngũ Cốc Ngư

lansênh

Lan Sênh 阑笙

Tác giả: Ngũ Cốc Ngư / Nhị Ngư Ngư Nhi五谷鱼 / 二鱼鱼儿

Tấn Giang 2017-09-01 hoàn kết

Văn chương tích phân: 4,809,594

Văn án:

Lục Lan Sênh là một Ngưu Lang, hắn cái thứ nhất nam khách hàng đưa ra cùng hắn kết hôn thời điểm, hắn không hề nghĩ ngợi đáp ứng, dù sao cuộc đời của hắn quá bình thản, một điểm chập trùng đều không có. Không bằng đến điểm kích thích, nhà giàu ân oán yêu hận dây dưa cái gì, chỉ nghe thấy nghe cũng rất kích động đây. Nhưng mà, hắn vạn vạn không nghĩ tới chính là, hắn trên quầy là một làm sao bỏ rơi cũng bỏ rơi không được da trâu đường.

Lục Lan Sênh [ ghét bỏ mặt ]: Không phải nói ước pháp tam chương, ai cũng không thể yêu ai, bằng không ly hôn mà tài sản tất cả thuộc về một phương khác à?

Đàm Tương Hòa [ si hán cười ]: Không liên quan, ngược lại tiền của ta đều là của ngươi, ừ… Ta cũng là của ngươi. [ đánh gục chi ]

Ngoại trừ chất lượng sinh hoạt đối với cái gì khác đều không thèm để ý tùy tính yêu loạn trêu chọc lúc nào cũng có thể xuất quỹ không tiết tháo tự luyến mỹ công X si hán trung khuyển tổng giám đốc thụ

Chủ công, thụ sủng công, thụ truy công

Công vẫn là tô tô tô

Trước tiên kết hôn sau yêu, trước tiên ngược công sau ngược thụ

Liên quan với ngược công, là ở thụ xem ra, kỳ thực công chính mình hoàn toàn không có ngược đãi cảm giác, bởi vì hắn để ý nhất chất lượng sinh hoạt vô cùng tốt, cái khác hắn đều không thèm để ý, hơn nữa hắn không thích bị.

Liên quan với ngược thụ, kia là thật sẽ ngược, bởi vì thụ thích công, mà công còn chưa phải yêu thích hắn hhh

Nội dung nhãn mác: Niên hạ ngọt văn

Tìm tòi then chốt chữ: Vai chính: Lục Lan Sênh ┃ vai phụ: Đàm Tương Hòa vân vân ┃ cái khác: Chủ công, công khống, thụ sủng công, thụ truy công, nhược cường

http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2893287

Download: Mediafire

Tư lệnh và trung khuyển

quandoi

Tên truyện: Tư lệnh và trung khuyển – Điểm: 8/10

Tác giả: Sơn U Quân

Thể loại: Cận đại (sau chiến tranh), song thị giác, trước ngược công sau ngược thụ, ôn nhu công x trung khuyển thụ, HE.

CP: Cố Thanh Nhượng (công) x Du Tĩnh Đức (thụ)

QT: cv by Kaoru@VNS, PN: tui

Link wattpad: http://my.w.tt/UiNb/0qo9QVMLAA

Thời chiến tranh, trong một lần đi làm nhiệm vụ, Cố Thanh Nhượng đã lấy thân mình che chở cho Du Tĩnh Đức khiến hai chân anh bị thương rất nặng, ân tình cứu mạng ấy Du Tĩnh Đức khắc sâu trong lòng mãi mãi không bao giờ quên, cậu nguyện ý ở cạnh chăm sóc hầu hạ anh cả đời. Từ lúc ấy mục đích sống của cậu chỉ là báo ân, làm tròn trách nhiệm của một sĩ quan phụ tá đối với tư lệnh cấp trên của mình, người vì cậu mà hy sinh đôi chân, có thể phải ngồi xe lăn cả đời.

Còn Cố Thanh Nhượng, anh cảm giác được từ rất lâu rồi luôn có một ánh mắt dõi theo mình, dán chặt lên mọi hành vi cử chỉ của mình, dù bất kể chuyện gì xảy ra, vẫn có một người âm thầm đứng sau lưng lặng lẽ phục tùng anh, hỗ trợ săn sóc anh vô điều kiện, anh cảm nhận được người ấy yêu mình hơn tất cả, từ ánh mắt đến nhất cử nhất động đều là vì anh, cho anh. Một người đàn ông trung khuyển đến tận cùng, cảm động – ngọt ngào, và anh đã yêu người ấy.

Thế nhưng… đó là nguyên 1 quả dưa bở to đùng =)))))))))), ảo giác anh ơi, lần đầu yêu một người, anh lại ATSM sml, khi anh tỏ tình với cậu, cậu chỉ lạnh lùng đáp lại rằng tôi có thể chết vì ngài, cả đời tôi báo ân cho ngài cũng không đủ, nhưng tất cả đều là lòng trung thành của tôi chứ không hề là tình yêu. Xong cậu chốt 1 câu khiến anh ngửa ml khóc tiếng Irắc: ngài cứ chiếm lấy thân thể của tôi, nhưng trái tim tôi thì không được, anh hiểu rằng cậu sẵn sàng vì anh mà phục vụ chuyện xác thịt như kỹ nam trong lầu xanh ấy.

Anh hiểu rằng thì ra tất cả chỉ là tự mình đa tình, cậu ấy đối với mình trung thành hết mực chứ không hề là tình yêu, không nhớ nhung, rung động, không giống như tình cảm anh dành cho cậu ấy.

Rốt cục anh cũng quyết định buông bỏ phần tình cảm này trong lòng, anh không miễn cưỡng cậu vì tình yêu là thứ đâu thể ép buộc. Anh lựa chọn rời xa cậu, từng bước một từng bước một trả tự do cho cậu, anh không muốn vì hai chữ “báo ân” mà cậu phải chịu ràng buộc bên mình.

Còn Du Tĩnh Đức, suốt bao nhiêu năm cận kề vị tư lệnh vĩ đại kia, bỗng nhiên một ngày không còn thấy bóng dáng anh nữa… Sự ôn nhu mà anh ấy từng dành cho duy nhất một mình mình, câu yêu thương anh ấy từng nói, không còn nữa. Cậu điên cuồng nhận ra rằng cậu đã yêu anh từ lâu lắm, mà bản thân ngu muội cứ ngỡ là lòng trung thành. Cậu không hiểu vì sao mình phát điên lên mỗi khi anh gần gũi với ai khác, cậu không giải thích được những cảm giác độc chiếm dần nảy sinh trong lòng mình, chỉ muốn anh cười với mỗi cậu, chỉ muốn anh nhìn duy nhất cậu. Khi cậu nhận ra rằng cậu yêu anh, yêu hơn hết mọi thứ trên đời thì đã quá muộn. Những thứ còn lại chỉ là căn nhà trống vắng được bán đi. Cậu hoảng loạn, đau đớn, bất chấp chạy theo anh, nhưng tất cả những gì cậu nhìn thấy chỉ là bóng dáng của con tàu đã khuất dạng ngoài khơi. Cậu tuyệt vọng nhìn theo, đau đến mức chết đi sống lại, cậu đã mất anh vì sự ngu ngốc của mình – chính tay cậu đã đẩy anh ra khỏi cuộc đời mình.

Hàng đêm hàng đêm cậu vùi mặt vào chiếc giường xưa kia, nơi còn lưu lại mùi hương cơ thể người ấy, cậu mơ thấy anh, hối hận đến điên loạn. Nhưng còn có thể làm được gì?

3 năm trôi qua, Cố Thanh Nhượng trở về cố hương và bắt đầu cuộc sống mới như một quân nhân về hưu. Đúng lúc anh gần như đã hoàn toàn quên cậu thì…

À ừm… bộ truyện hay tuyệt vời, lâu lắm rồi mình mới trải qua kinh nghiệm khóc ướt gối toàn thân ra nước khi đọc một bộ đam. Mình thổn thức, đau đớn theo từng dòng nội tâm cuồn cuộn của bạn thụ, mình rơi nước mắt khi bạn thụ tuyệt vọng chứng kiến anh công từng chút một từng chút một rời xa. Rồi mình vui sướng, hạnh phúc, khi bạn thụ biến đau thương thành hành động, quyết tâm vãn hồi tất cả, cứu vớt lại tình yêu của anh công dù biết cả đời anh cũng có thể sẽ không yêu lại.

Thụ yêu công đến hèn mọn, trung khuyển tận cùng, ngược công khúc đầu nhưng toàn bộ khúc sau ngược thụ, đọc bộ truyện này thì nhớ tới lời bài hát “cả nguồn sống bỗng chốc thu bé lại vừa bằng một anh công” =)))), đúng như tâm tình của thụ, thụ hoàn toàn không nhìn thấy bất cứ thứ gì khác ngoài công luôn, công chính là hơi thở, là cả cuộc sống của thụ, đúng nghĩa…

Siêu đề cử cho bạn nào thích dạng trước ngược công sau ngược thụ. Tình tiết ok, có mở có giải quyết, có cao trào và kết thúc trong hường phấn =)))), khiến độc giả thỏa mãn đến từng lỗ chân lông.

Na nhất lũ hy vọng

Tên truyện: Na nhất lũ hy vọng (một tia hy vọng ấy) – Điểm: 8.5/10

Tác giả: Thuỷ Mặc Chi Nhân (Phóng Đãng Đích Thao)

Thể loại: chủ công, hiện đại, ngược tra, trước ngược công sau ngược thụ, tra thụ biến trung khuyển, OE chính văn, HE phiên ngoại.

Edit: Super Seme

Ngoài kia có cả tỷ tỷ tỷ bộ chủ thụ tra công biến trung khuyển mà sau khi thụ chết tâm, công hối hận, thì công bị hành cho ra bã, tra tấn chết lên chết xuống, quỳ liếm láp gót giày của thằng thụ để cầu xin tha thứ. Nhưng thụ với bà tác giả cùng nguyên dàn harem của thụ vẫn chỉ hành hành và hành công, rồi mấy độc giả thì đừng tha thứ nó vội, ngược nó thêm nữa ngược chớt cha thằng công đi, ngược công đến vô lý phi logic, ngược đến ko còn ra hình người, ngược đến mấy thùng inox máu chó dội thẳng vào mặt dân sủng công, nhưng thằng thụ vẫn thấy chưa đủ. Thì bộ này cũng giống như vậy, chỉ là đổi lại vị trí công thụ nhưng ko đến nỗi máu chó và tuyệt tình lắm như mấy bộ chủ thụ t đã đọc đâu.

Anh công vừa già vừa xấu vừa có tật ở chân, yêu thầm thụ trong 14 năm, tình nguyện làm con cún ngoan ngoãn của thụ, bảo đi đông không dám đi tây. Sau vài tình tiết thụ cảm thấy nguy cơ mất công thì thụ mới chụ động đưa ra lời đề nghị kết giao, tức là chấp nhận làm người yêu của công. Anh công nghe vậy mừng hết lớn đồng ý ngay, thế là suốt 3 năm sau đó anh ko khác gì thằng ở đợ nhà thụ, nấu cho nó ăn, nhổ lông nách cho nó hầu nó lên trời.

Anh công nghĩ rằng cuối cùng mình đã có bến đỗ, đã tìm thấy tình yêu thích đực suốt quãng đời còn lại. Thế nhưng thằng thụ ko nghĩ vậy, vứt nhẫn công tặng, đem tình cảm chân thành của anh chà đạp dưới chân, hết lần này đến lần khác làm tổn thương anh, trong lúc quen công nhưng ngủ thì vẫn ngủ với gái. Hành động ngủ với gái đó như giọt nước làm tràn ly, anh công cuối cùng cũng nhận ra mình và thụ vốn không có bắt đầu, không thể chung trên 1 con đường :(.

Sau đó… sau đó ko có sau đó… :)))) sau đó là 1 màn chết tâm vô cùng hoành tráng của anh công, còn thụ thì quay ngoắt 360 độ hóa trung khuyển tiện thụ, đu theo anh mọi lúc mọi nơi để năn nỉ cầu xin tha thứ từ lúc này đến hết truyện, qua PN luôn =)))))). NCL sủng công như t đọc rất sướng,  sướng nhất là đến cuối anh công vẫn không yêu lại thụ.

Nếu để ý thì khi đọc bộ “Trọng sinh chi phiên nhiên hối ngộ” của tác giả Tạo Chúc Cầu Minh, sẽ thấy Bành Vũ và Hứa Minh Trạch thỉnh thoảng xuất hiện trong quán bar của Thư Hằng =)))). Ta nói lần đầu tiên đọc đam mà thấy màn cross over dễ thương giữa 2 truyện của 2 tác giả khác nhau, rất thú vị luôn. T đọc bộ này trước nên qua bộ Hối ngộ mới hiểu r cười phá lên. Sẵn đề cử bộ Hối ngộ, thụ tiện ko kém :)))), toàn văn có 3 cp đều là thụ quỳ liếm công, đúng là các tác giả công khống hay chơi với nhau :)))))